Khi nhắc đến bố, cái cảm giác nghèn nghẹn nơi lồng ngực hồi chín tuổi năm đó trỗi dậy trong tôi.
Vào một buổi sáng đầu tuần, vì cuống quýt chở tôi đi học, hai bố con đã bị tai nạn. Chỉ biết rằng, sau khi ra viện, mẹ kể lại bố bị khá nặng do cố che lấy tôi, vậy mà ngay khi tỉnh lại, liên tục hỏi tôi, còn bật dậy đi tìm vì muốn nhìn tận mắt con mình thế nào, bất chấp cơ thể đang băng bó đau đớn.
Khoảnh khắc nghe mẹ kể đó, tôi oà lên khóc nức nở, chỉ có một cảm giác thương bố vô cùng.
Khi đã trở thành cha mẹ, bất luận bản thân phải trải qua những đớn đau, khổ sở gì, điều đầu tiên cha mẹ luôn nghĩ đến: “Con mình có ổn không”.
(Trung - 26 tuổi, Kiểm toán viên)
Khi nhắc đến bố, cái cảm giác nghèn nghẹn nơi lồng ngực hồi chín tuổi năm đó trỗi dậy trong tôi.
Vào một buổi sáng đầu tuần, vì cuống quýt chở tôi đi học, hai bố con đã bị tai nạn. Chỉ biết rằng, sau khi ra viện, mẹ kể lại bố bị khá nặng do cố che lấy tôi, vậy mà ngay khi tỉnh lại, liên tục hỏi tôi, còn bật dậy đi tìm vì muốn nhìn tận mắt con mình thế nào, bất chấp cơ thể đang băng bó đau đớn.
Khoảnh khắc nghe mẹ kể đó, tôi oà lên khóc nức nở, chỉ có một cảm giác thương bố vô cùng.
Khi đã trở thành cha mẹ, bất luận bản thân phải trải qua những đớn đau, khổ sở gì, điều đầu tiên cha mẹ luôn nghĩ đến: “Con mình có ổn không”.
(Trung – 26 tuổi, Kiểm toán viên)
Nhà tôi làm kinh doanh nên kinh tế cũng khá giả, từ bé đến lớn, anh em tôi chẳng phải lo lắng điều gì.
Sau này đi học, rời xa vòng tay bố mẹ, bận rộn với bạn bè, công việc, tần suất về nhà của tôi cũng ít, cuộc gọi cũng thưa dần và gói gọn trong "yên tâm nhé!", "bố mẹ ổn!"
Một lần, nhân chuyến công tác gần nhà, tôi rẽ vào chào bố mẹ, lúc đó tôi mới biết, hoá ra bấy lâu nay bố mẹ tôi không hề ổn, gia đình tôi gặp biến cố, bố mẹ phải bán hết tài sản để trả nợ và cố giữ lại ngôi nhà cho anh em tôi nên cuộc sống vô cùng khó khăn. Sợ tôi lo lắng nên bố mẹ yêu cầu tất cả mọi người phải giữ bí mật.
Khoảnh khắc ấy mới nhận ra, tâm tôi chưa bao giờ hướng về gia đình.
Nhà tôi làm kinh doanh nên kinh tế cũng khá giả, từ bé đến lớn, anh em tôi chẳng phải lo lắng điều gì.
Sau này đi học, rời xa vòng tay bố mẹ, bận rộn với bạn bè, công việc, tần suất về nhà của tôi cũng ít, cuộc gọi cũng thưa dần và gói gọn trong “yên tâm nhé!”, “bố mẹ ổn!”
Một lần, nhân chuyến công tác gần nhà, tôi rẽ vào chào bố mẹ, lúc đó tôi mới biết, hoá ra bấy lâu nay bố mẹ tôi không hề ổn, gia đình tôi gặp biến cố, bố mẹ phải bán hết tài sản để trả nợ và cố giữ lại ngôi nhà cho anh em tôi nên cuộc sống vô cùng khó khăn. Sợ tôi lo lắng nên bố mẹ yêu cầu tất cả mọi người phải giữ bí mật.
Khoảnh khắc ấy mới nhận ra, tâm tôi chưa bao giờ hướng về gia đình.
(Dương – 28 tuổi, Chuyên viên Ngân hàng)
Ngày bé, hai chị em tôi hay quanh quẩn bên gánh nước chè của mẹ, liên mồm trêu nhau sau này chẳng đi học, ngồi bán nước với mẹ, bị mẹ mắng suốt ngày.
Mẹ tôi một mình nuôi hai chị em tôi khôn lớn chỉ bằng gánh nước nhỏ trên phố Hoàng Mai.
Mẹ tôi tính mạnh mẽ, chẳng hiền dịu hay nhẹ nhàng như "mẹ người ta", vì bà phải làm hai vai cả bố cả mẹ để nuôi dạy chúng tôi nên người. Bà khổ cũng được, nhưng chúng tôi sau này phải được sống sung sướng.
Rồi hai chị em tôi cũng đi làm, cải thiện kinh tế gia đình, đưa về cho mẹ hai chàng rể và ba đứa cháu.
Thế nhưng điều tôi luôn canh cánh trong lòng, là mỗi khi về nhà, mẹ tôi chỉ có một mình. Bà tỏ ra luôn vui vẻ: "Mẹ không sao, mày cứ lo vớ vẩn, đông quá mẹ nhức cả đầu". Nhìn mỗi ngày mẹ già đi, không có lương hưu, chị gái và tôi còn gia đình nhỏ của mình.
Tôi biết mình cần phải chuẩn bị từ bây giờ để có thể cho bà một tuổi già an nhàn vui vẻ bên con cháu mà bà xứng đáng được nhận
(Ngọc - 30 tuổi, Marketing)
Ngày bé, hai chị em tôi hay quanh quẩn bên gánh nước chè của mẹ, liên mồm trêu nhau sau này chẳng đi học, ngồi bán nước với mẹ, bị mẹ mắng suốt ngày.
Mẹ tôi một mình nuôi hai chị em tôi khôn lớn chỉ bằng gánh nước nhỏ trên phố Hoàng Mai.
Mẹ tôi tính mạnh mẽ, chẳng hiền dịu hay nhẹ nhàng như “mẹ người ta”, vì bà phải làm hai vai cả bố cả mẹ để nuôi dạy chúng tôi nên người. Bà khổ cũng được, nhưng chúng tôi sau này phải được sống sung sướng.
Rồi hai chị em tôi cũng đi làm, cải thiện kinh tế gia đình, đưa về cho mẹ hai chàng rể và ba đứa cháu.
Thế nhưng điều tôi luôn canh cánh trong lòng, là mỗi khi về nhà, mẹ tôi chỉ có một mình. Bà tỏ ra luôn vui vẻ: “Mẹ không sao, mày cứ lo vớ vẩn, đông quá mẹ nhức cả đầu”. Nhìn mỗi ngày mẹ già đi, không có lương hưu, chị gái và tôi còn gia đình nhỏ của mình.
Tôi biết mình cần phải chuẩn bị từ bây giờ để có thể cho bà một tuổi già an nhàn vui vẻ bên con cháu mà bà xứng đáng được nhận
(Ngọc – 30 tuổi, Marketing)
Để có thể đầu tư Tích sản hưu trí, Quý nhà đầu tư hãy tải ứng dụng VNDIRECT
Quý nhà đầu tư truy cập vào Tích sản hưu trí để mở tài khoản và lựa chọn gói tích sản phù hợp
Lưu ý: Quý nhà đầu tư phải đăng ký đầy đủ 2 mã chứng chỉ quỹ IPAAM:
Tùy theo khẩu vị và mục tiêu của nhà đầu tư, Tích sản hưu trí sẽ xây dựng và phân bổ tài sản của nhà đầu tư vào Quỹ đầu tư cổ phiếu VNDAF và Quỹ đầu tư trái phiếu VNDBF. Nhà đầu tư sẽ lựa chọn các gói phù hợp:
Cùng VNDIRECT tích sản định kỳ hàng tháng để chuẩn bị cho một tương lai an nhàn. Nhà đầu tư sẽ xây dựng được kỉ luật đầu tư và hưởng lợi lãi kép.