Tôi là Dương - 28 tuổi, ba mẹ tôi làm kinh doanh, từ bé anh em tôi cũng được ba mẹ lo cho không thiếu thứ gì. Tháng ngày thơ ấu trôi qua êm ả trong sự đủ đầy và bảo bọc của ba mẹ. Đại học tôi khăn gói xuống Hà Nội mang theo bao hoài bão, ba mẹ tôi lo đủ đường để tôi được sống thoải mái nhất, tôi chỉ việc tập trung học, tận hưởng cuộc sống sinh viên. Thanh xuân cứ thế trôi qua, tôi dành toàn bộ thời gian cho bản thân, vui chơi với bạn bè, người yêu.
Ra trường, tôi vào làm trong một ngân hàng có tiếng. Có chút tài chính, tôi đầu tư hơn vào bản thân, chăm chút ngoại hình, đi du lịch, mở rộng mối quan hệ, dành tiền đầu tư. Cuộc sống bận rộn, tôi có lý do chính đáng để ít về nhà hơn, nhiều khi mấy tháng tôi mới về một lần, nghĩ ba mẹ vẫn khoẻ mạnh, lại có 2 em gái. Điều quan trọng nhất của mình hiện tại là sự nghiệp...
Tôi năm nay 28 tuổi, ba mẹ tôi làm kinh doanh, từ bé anh em tôi cũng được ba mẹ lo cho không thiếu thứ gì. Tháng ngày thơ ấu trôi qua êm ả trong sự đủ đầy và bảo bọc của ba mẹ. Đại học tôi khăn gói xuống Hà Nội mang theo bao hoài bão, ba mẹ tôi lo đủ đường để tôi được sống thoải mái nhất, tôi chỉ việc tập trung học, tận hưởng cuộc sống sinh viên. Thanh xuân cứ thế trôi qua, tôi dành toàn bộ thời gian cho bản thân, vui chơi với bạn bè, người yêu.
Ra trường, tôi vào làm trong một ngân hàng có tiếng. Có chút tài chính, tôi đầu tư hơn vào bản thân, chăm chút ngoại hình, đi du lịch, mở rộng mối quan hệ, dành tiền đầu tư. Cuộc sống bận rộn, tôi có lý do chính đáng để ít về nhà hơn, nhiều khi mấy tháng tôi mới về một lần, nghĩ ba mẹ vẫn khoẻ mạnh, lại có 2 em gái. Điều quan trọng nhất của mình hiện tại là sự nghiệp…
Guồng quay cuộc sống cứ thế kéo tôi đi, tôi chuyển nhiều cơ quan, đi công tác nhiều hơn nên gần như không thể về nhà. Những lần tranh thủ gọi điện về thấy ba mẹ vui vẻ, việc kinh doanh vẫn ổn, bảo tôi đừng lo, không cần về. Vậy là cứ thế tôi yên tâm không hỏi gì thêm.
Làm ăn thuận lợi, Tết năm nay tôi quyết định tạo bất ngờ về mà không báo trước. Nhưng khi về đến nhà, tôi mới ngã ngửa khi thấy sự thật trước mắt. Ba mẹ gặp biến cố đã đóng cửa hàng kinh doanh mở bao năm nay, dồn tiền trả nợ đến giờ chỉ mở một quán ăn nhỏ . Sợ tôi lo lắng, ba mẹ không cho 2 em kể cho tôi. Thấy tôi, chúng oà khóc chạy đến ôm chầm lấy anh, ba mẹ vừa mừng vừa lúng túng, khó xử. Tôi đã quá vô tâm rồi
"Giá như mình dành thời gian về nhà nhiều hơn..."
Guồng quay cuộc sống cứ thế kéo tôi đi, tôi chuyển nhiều cơ quan, đi công tác nhiều hơn nên gần như không thể về nhà. Những lần tranh thủ gọi điện về thấy ba mẹ vui vẻ, việc kinh doanh vẫn ổn, bảo tôi đừng lo, không cần về. Vậy là cứ thế tôi yên tâm không hỏi gì thêm.
Làm ăn thuận lợi, Tết năm nay tôi quyết định tạo bất ngờ về mà không báo trước. Nhưng khi về đến nhà, tôi mới ngã ngửa khi thấy sự thật trước mắt. Ba mẹ gặp biến cố đã đóng cửa hàng kinh doanh mở bao năm nay, dồn tiền trả nợ đến giờ chỉ mở một quán ăn nhỏ . Sợ tôi lo lắng, ba mẹ không cho 2 em kể cho tôi. Thấy tôi, chúng oà khóc chạy đến ôm chầm lấy anh, ba mẹ vừa mừng vừa lúng túng, khó xử. Tôi đã quá vô tâm rồi
“Giá như mình dành thời gian về nhà nhiều hơn…”
Nhìn mái tóc đã bạc nửa đầu, vết chân chim xuất hiện nhiều hơn trên gương mặt ba mẹ vì bận gồng gánh gia đình. Tôi nhận ra tôi đã bỏ lỡ việc chăm sóc ĐIỀU QUÝ GIÁ NHẤT mà tôi đang có: Đó chính là ba mẹ mình. Tiền bạc dành hết cho các con, lương hưu cũng không có, nhưng ba mẹ tôi không một giây phút nào lo cho tương lai về già của mình. Điều họ quan tâm nhất là chúng tôi có được sống hạnh phúc hay không.
Từ giờ, tôi phải thay ba mẹ làm điều đó, tôi muốn chuẩn bị tài chính cho quãng đường tuổi già của ba mẹ tôi được an nhàn và vui vẻ nhất, được chăm sóc cả về sức khoẻ và tinh thần. Tôi không muốn sau này phải nói câu "Giá như..." như tôi của hiện tại. Tôi biết tôi cần phải hành động từ bây giờ...
Nhìn mái tóc đã bạc nửa đầu, vết chân chim xuất hiện nhiều hơn trên gương mặt ba mẹ vì bận gồng gánh gia đình. Tôi nhận ra tôi đã bỏ lỡ việc chăm sóc ĐIỀU QUÝ GIÁ NHẤT mà tôi đang có: Đó chính là ba mẹ mình. Tiền bạc dành hết cho các con, lương hưu cũng không có, nhưng ba mẹ tôi không một giây phút nào lo cho tương lai về già của mình. Điều họ quan tâm nhất là chúng tôi có được sống hạnh phúc hay không.
Từ giờ, tôi phải thay ba mẹ làm điều đó, tôi muốn chuẩn bị tài chính cho quãng đường tuổi già của ba mẹ tôi được an nhàn và vui vẻ nhất, được chăm sóc cả về sức khoẻ và tinh thần. Tôi không muốn sau này phải nói câu “Giá như…” như tôi của hiện tại. Tôi biết tôi cần phải hành động từ bây giờ…
(Hình ảnh và câu chuyện đã được nhân vật cho phép)